Hiển thị các bài đăng có nhãn doanh nhan. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn doanh nhan. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Năm, 17 tháng 3, 2011

Bài học sự nghiệp từ những câu danh ngôn nổi tiếng

Hãy thử xem những triết lý về sự nghiệp, về cách làm việc và tư duy của một số nhà lãnh đạo và khoa học hàng đầu trên thế giới giúp ích cho sự phát triển sự nghiệp của bạn ra sao:

http://thestaffingadvisor.files.wordpress.com/2009/02/innovation1.jpg

Colin Powell: “ Không có bí mật nào tạo nên thành công. Đó chỉ là kết quả của sự chuẩn bị, làm việc hết sức mình và rút ra kinh nghiệm từ sự thất bại”.


Bài học sự nghiệp: Tạo dựng một sự nghiệp thành công không bao giờ là việc dễ dàng. Hầu hết những người thành công đều không có bí quyết đặc biệt nào cả. Tất cả đều được thực hiện theo cách truyền thống: luôn phấn đấu hết sức mình.


Thomas Edison: “ Không phải là tôi đã thất bại, chẳng qua chỉ là tôi đã thực hiện hàng nghìn cách chưa có hiệu quả”.


Bài học sự nghiệp: Không có người nào luôn luôn làm đúng và hoàn hảo. Và dù bạn có thất bại, điều quan trọng là biết cách đứng lên sau thất bại. Các công ty thường quan tâm đặc biệt tới những nhân viên biết vượt qua khó khăn thay vì bỏ cuộc.


Albert Einstein: “Logic sẽ đưa bạn từ điểm A tới điểm Z còn trí tưởng tượng sẽ đưa bạn tất bất kì đâu”.


Bài học sự nghiệp: Ngày nay, biết nghĩ vươn ra khỏi những ranh giới hạn hẹp là một kĩ năng giá trị. Các công ty không đơn giản muốn tìm kiếm những nhân viên “ nhân bản vô tính”, do đó biết cách làm mình khác biệt và nổi bật trong đám đông sẽ giúp bạn thành công.


Ralph Waldo Emerson: “ Hãy kết thúc mỗi ngày bằng cách hoàn thành những gì cần phải hoàn thành; sẽ có những điều đáng tiếc xảy ra nhưng hãy nhanh chóng quên chúng đi. Ngày mai là một ngày mới, bạn sẽ bắt đầu nó một cách tươi sáng với tinh thần tập trung cao và không để chuyện quá khứ gây trở ngại”.


Bài học sự nghiệp: Trong công việc, thật hiếm có một ngày hoàn hảo. Đắm chìm vào những sai lầm trong quá khứ hoặc thể hiện thái độ tiêu cực sẽ cản trở bạn tiến bộ và thành công. Hãy nhớ rằng ngay cả sếp của bạn cũng từng mắc lỗi trong quá khứ nhưng họ đã vượt qua và thăng tiến thành công.


Khổng Tử: “ Hãy chọn công việc bạn yêu thích và như vậy bạn sẽ không phải làm việc một ngày nào trong cuộc đời mình”.


Bài học sự nghiệp: Chức vị cao hay lương bổng hậu hĩnh không phải là những yếu tố duy nhất khiến bạn quyết định chấp nhận công việc. Chọn lựa nghề nghiệp mình có hứng thú và đam mê sẽ giúp bạn tận hưởng công việc hàng ngày một cách hạnh phúc.


Mark Twain: “ Hãy tránh xa những người coi thường tham vọng của bạn. Người nhỏ nhen sẽ làm như vậy còn những người vĩ đại sẽ khiến bạn cảm thấy mình cũng có thể trở thành người vĩ đại”.


Bài học sự nghiệp: Hãy tìm cho mình một người cố vấn tốt và tránh xa những người không tin tưởng bạn như sếp hay bắt nạt hay đồng nghiệp đố kị. Đó là những điều bạn phải làm khi bắt đầu sự nghiệp.


Theodore Roosevelt: “ Danh tiếng thuộc về những người thực sự tham gia trận chiến với khuôn mặt thấm đẫm mồ hôi, máu và nước mắt; những người chiến đấu quả cảm; những người mắc lỗi và đứng dậy; những người có lòng nhiệt huyết tràn trề và cống hiến hết mình; những người biết vinh quang nếu chiến thắng và nếu thất bại, gục ngã khi dám đương đầu với thách thức, họ sẽ không bao giờ ở cùng những linh hồn lạnh lẽo của những người không biết mùi chiến thắng hay thất bại.”


Bài học sự nghiệp: Hãy đem tất cả những gì bạn có để vận dụng trong sự nghiệp của mình. Có lúc bạn thất bại và có lúc bạn thành công ngoài sức tưởng tượng của mình. Hãy đương đầu thách thức, chấp nhận thiệt thòi, học hỏi từ sai lầm của mình và tiến lên.


Leonardo DaVinci: “Ngay từ bây giờ và sau này, hãy nghỉ ngơi và thư giãn. Làm việc liên tục có thể ảnh hưởng xấu tới phán đoán của bạn.”


Bài học sự nghiệp: Đôi khi, nghỉ ngơi cũng quan trọng như làm việc chăm chỉ. Bị quá sức sẽ làm giảm năng suất cũng như hiệu quả công việc của bạn.


Theo CB


Bài học sự nghiệp từ những câu danh ngôn nổi tiếng

Hãy thử xem những triết lý về sự nghiệp, về cách làm việc và tư duy của một số nhà lãnh đạo và khoa học hàng đầu trên thế giới giúp ích cho sự phát triển sự nghiệp của bạn ra sao:

http://thestaffingadvisor.files.wordpress.com/2009/02/innovation1.jpg

Colin Powell: “ Không có bí mật nào tạo nên thành công. Đó chỉ là kết quả của sự chuẩn bị, làm việc hết sức mình và rút ra kinh nghiệm từ sự thất bại”.


Bài học sự nghiệp: Tạo dựng một sự nghiệp thành công không bao giờ là việc dễ dàng. Hầu hết những người thành công đều không có bí quyết đặc biệt nào cả. Tất cả đều được thực hiện theo cách truyền thống: luôn phấn đấu hết sức mình.


Thomas Edison: “ Không phải là tôi đã thất bại, chẳng qua chỉ là tôi đã thực hiện hàng nghìn cách chưa có hiệu quả”.


Bài học sự nghiệp: Không có người nào luôn luôn làm đúng và hoàn hảo. Và dù bạn có thất bại, điều quan trọng là biết cách đứng lên sau thất bại. Các công ty thường quan tâm đặc biệt tới những nhân viên biết vượt qua khó khăn thay vì bỏ cuộc.


Albert Einstein: “Logic sẽ đưa bạn từ điểm A tới điểm Z còn trí tưởng tượng sẽ đưa bạn tất bất kì đâu”.


Bài học sự nghiệp: Ngày nay, biết nghĩ vươn ra khỏi những ranh giới hạn hẹp là một kĩ năng giá trị. Các công ty không đơn giản muốn tìm kiếm những nhân viên “ nhân bản vô tính”, do đó biết cách làm mình khác biệt và nổi bật trong đám đông sẽ giúp bạn thành công.


Ralph Waldo Emerson: “ Hãy kết thúc mỗi ngày bằng cách hoàn thành những gì cần phải hoàn thành; sẽ có những điều đáng tiếc xảy ra nhưng hãy nhanh chóng quên chúng đi. Ngày mai là một ngày mới, bạn sẽ bắt đầu nó một cách tươi sáng với tinh thần tập trung cao và không để chuyện quá khứ gây trở ngại”.


Bài học sự nghiệp: Trong công việc, thật hiếm có một ngày hoàn hảo. Đắm chìm vào những sai lầm trong quá khứ hoặc thể hiện thái độ tiêu cực sẽ cản trở bạn tiến bộ và thành công. Hãy nhớ rằng ngay cả sếp của bạn cũng từng mắc lỗi trong quá khứ nhưng họ đã vượt qua và thăng tiến thành công.


Khổng Tử: “ Hãy chọn công việc bạn yêu thích và như vậy bạn sẽ không phải làm việc một ngày nào trong cuộc đời mình”.


Bài học sự nghiệp: Chức vị cao hay lương bổng hậu hĩnh không phải là những yếu tố duy nhất khiến bạn quyết định chấp nhận công việc. Chọn lựa nghề nghiệp mình có hứng thú và đam mê sẽ giúp bạn tận hưởng công việc hàng ngày một cách hạnh phúc.


Mark Twain: “ Hãy tránh xa những người coi thường tham vọng của bạn. Người nhỏ nhen sẽ làm như vậy còn những người vĩ đại sẽ khiến bạn cảm thấy mình cũng có thể trở thành người vĩ đại”.


Bài học sự nghiệp: Hãy tìm cho mình một người cố vấn tốt và tránh xa những người không tin tưởng bạn như sếp hay bắt nạt hay đồng nghiệp đố kị. Đó là những điều bạn phải làm khi bắt đầu sự nghiệp.


Theodore Roosevelt: “ Danh tiếng thuộc về những người thực sự tham gia trận chiến với khuôn mặt thấm đẫm mồ hôi, máu và nước mắt; những người chiến đấu quả cảm; những người mắc lỗi và đứng dậy; những người có lòng nhiệt huyết tràn trề và cống hiến hết mình; những người biết vinh quang nếu chiến thắng và nếu thất bại, gục ngã khi dám đương đầu với thách thức, họ sẽ không bao giờ ở cùng những linh hồn lạnh lẽo của những người không biết mùi chiến thắng hay thất bại.”


Bài học sự nghiệp: Hãy đem tất cả những gì bạn có để vận dụng trong sự nghiệp của mình. Có lúc bạn thất bại và có lúc bạn thành công ngoài sức tưởng tượng của mình. Hãy đương đầu thách thức, chấp nhận thiệt thòi, học hỏi từ sai lầm của mình và tiến lên.


Leonardo DaVinci: “Ngay từ bây giờ và sau này, hãy nghỉ ngơi và thư giãn. Làm việc liên tục có thể ảnh hưởng xấu tới phán đoán của bạn.”


Bài học sự nghiệp: Đôi khi, nghỉ ngơi cũng quan trọng như làm việc chăm chỉ. Bị quá sức sẽ làm giảm năng suất cũng như hiệu quả công việc của bạn.


Theo CB


Thứ Tư, 12 tháng 1, 2011

Facebook có đáng giá 50 tỷ đôla?

Facebook có đáng giá 50 tỷ đôla?

Với một công ty đã tìm ra cho loài người một cách sống mới trên môi trường Internet, thì có lẽ 50 tỷ đôla vẫn là một cái giá quá hời.

Dù đây có là thời bong bóng dotcom khi dường như ngày nào người ta cũng tìm thêm được một tỷ phú tuổi 20 thì cái tin nhà sáng lập mới 26 tuổi của Facebook, Mark Zuckerberg, đang sở hữu 12 tỷ đôla (ít nhất là trên giấy) cũng đang chiếm trọn các tít báo.

Nếu Thung lũng Sillicon lại có thêm một bong bóng mới thì có vẻ như đó chính là Facebook. Cho tới gần đây, mạng xã hội này vẫn bị xem như chẳng hơn gì một trò giết thời gian của lũ choai choai.

Nhưng cái giá 50 tỷ đôla mà Goldman Sachs dành cho Facebook là chuyện chưa từng có kể từ cái thời bốc đồng đầu những năm 2000.

Zuckerberg nổi tiếng với một trí tuệ siêu phàm (dù có hơi vụng về trong giao tiếp). Công ty của anh nay được định giá cao gấp đôi Google khi phát hành cổ phiếu lần đầu ra công chúng.

Sự nổi lên của Facebook khiến người ta phải ghen tỵ, một nhân vật cao cấp tại một công ty đối thủ lớn từng buồn rầu mà nói với tác giả bài viết này rằng ông rất tiếc khi từng coi Facebook chỉ là một trang web “tầm tầm”.

Tuy vậy, ngay ở cái giá này thì hoàn toàn có thể Facebook vẫn bị định giá thấp. Kể cả chính Google cũng bắt đầu lo sợ và không biết phản ứng thế nào với hiện tượng mới nhất của Internet này.

50 tỷ đôla nghe qua thì có vẻ quá nhiều và chẳng có biện pháp định giá tài chính nào có thể đi tới một con số như thế (doanh thu hàng năm của Facebook chỉ là 2 tỷ đôla).

Nhưng con số đó lại hợp lý nếu xét tới tiềm năng to lớn của công ty này khi giới đầu tư đã lờ mờ hiểu được rằng dịch vụ mạng xã hội có khả năng gắn bó chặt chẽ với toàn mạng Internet cũng như cuộc sống của từng người dùng.

Nếu chuyện đó xảy ra, thì 50 tỷ đôla vẫn còn quá rẻ.

Cách đây không lâu, giới công nghệ thông tin vẫn quen gọi Google là “hệ điều hành mạng”. Những thuật toán tinh vi của Google xem xét và xếp hạng mọi thứ đáng được tìm kiếm trên mạng.

Nhưng với người dùng Facebook, các thuật toán đang được thay thế bởi một thứ quan trọng hơn nhiều: mối liên kết giữa con người.

Từ đây nảy sinh một cuộc tranh luận thú vị về tương lai của Internet.

Thế giới của Google là thế giới của sự cá nhân hóa đầy duy lý.

Nhờ phân tích chính xác hành vi của bạn trên mạng và so sánh với hàng triệu người khác, các quan chức tại Google tin rằng họ có thể không chỉ chia các nhu cầu của bạn thành từng từ khóa ngắn gọn bạn gõ vào hộp tìm kiếm mà một ngày nào đó còn biết trước được bạn sẽ muốn gì, sẽ nghĩ gì.

Nhưng Facebook thấy không cần phải dùng đến toán học để biết được điều đám đông suy nghĩ. Sở thích và mong muốn hiện thời của bạn có thể được chính bạn nói ra, nhưng cũng có thể do đồng nghiệp, bạn bè hay gia đình của bạn tiết lộ trên mạng.

Trong thế giới của Facebook, mối liên hệ ấm áp giữa người với người thay thế cho các hệ thống phức tạp của Google.

Chính điều này khiến giới đầu tư đổ tiền vào dự án của Zuckerberg. Facebook nay đã là một phần không thể thiếu trong thế giới 2 tỷ người dùng Internet. Số thành viên của Facebook nay đã vượt 600 triệu.

Nhưng bước tiếp theo mới thực sự là đột phá khi Facebook hướng tới việc biến mình trở thành nền tảng của Internet.

“Lớp xã hội” (theo chữ Facebook sử dụng) là một lát cắt mỏng của cuộc sống mỗi người mà Facebook muốn đưa vào các hoạt động khác và ngay lập tức biến chúng thành những trải nghiệm thú vị.

Thực tế, đây là điều đã diễn ra chứ không chỉ là lý thuyết. Ví dụ như khi vào Facebook, người dùng có thể chơi game với các bạn trên các ứng dụng do các công ty khác viết. Nay nền kinh tế ảo ấy đã trị giá nhiều tỷ đôla.

Các trang web khác nay đang bắt đầu “cắm” dịch vụ của họ vào Facebook.

Hãy ghé thăm một tờ báo như Huffington Post hay một trang web thương mại điện tử như Etsy, bạn có thể thấy những người bạn trên Facebook của mình đang đọc, đang nghĩ, đang mua và đang giới thiệu cho bạn những gì.

Tuy vậy, với Zuckerberg, đây mới chỉ là điểm khởi đầu.

Một khi TV và Internet trở thành một, bạn có thể chọn xem cái gì dựa trên việc bạn bè hay gia đình bạn thích cái gì. Khi bạn xem, bạn cũng biết được họ yêu ghét chương trình đó ra sao.

Với kho dữ liệu khổng lồ về sở thích cá nhân và quan hệ con người, không công ty nào có thể địch lại với Facebook.

Đó là điều rất đáng ngưỡng mộ nhưng tham vọng của Facebook cũng có mảng tối của nó.

Ba năm trước khi triển khai dịch vụ Beacon cho phép người sử dụng biết được các bạn bè trên mạng của mình đang mua bán ở đâu trên Internet, Facebook đã hứng chịu nhiều chỉ trích vì xâm phạm đời tư cá nhân.

Hai năm trước, họ lại lập lại sai lầm khi buộc người sử dụng phải công khai nhiều thông tin cá nhân hơn.

Gần đây Facebook đã hành xử tế nhị hơn nhưng trong tương lai những mối liên hệ xã hội mà Facebook đang cố vun trồng sẽ phải được chăm bón cẩn thận hơn để tránh khiến mọi chuyện trở nên phức tạp.

Mặc dù thường được coi là một công ty công nghệ nhưng cuối cùng thì Facebook lại đang bán một món hàng quan trọng hơn rất nhiều, đó là sử dụng công nghệ để tìm ra một cách sống mới trên môi trường Internet.

Nếu Zuckerberg có thể cân đối được giữa sự tiện dụng và riêng tư của người dùng, một ngày nào đó 50 tỷ đôla vẫn sẽ là một cái giá hời.


Theo Nytimes

Facebook có đáng giá 50 tỷ đôla?

Facebook có đáng giá 50 tỷ đôla?

Với một công ty đã tìm ra cho loài người một cách sống mới trên môi trường Internet, thì có lẽ 50 tỷ đôla vẫn là một cái giá quá hời.

Dù đây có là thời bong bóng dotcom khi dường như ngày nào người ta cũng tìm thêm được một tỷ phú tuổi 20 thì cái tin nhà sáng lập mới 26 tuổi của Facebook, Mark Zuckerberg, đang sở hữu 12 tỷ đôla (ít nhất là trên giấy) cũng đang chiếm trọn các tít báo.

Nếu Thung lũng Sillicon lại có thêm một bong bóng mới thì có vẻ như đó chính là Facebook. Cho tới gần đây, mạng xã hội này vẫn bị xem như chẳng hơn gì một trò giết thời gian của lũ choai choai.

Nhưng cái giá 50 tỷ đôla mà Goldman Sachs dành cho Facebook là chuyện chưa từng có kể từ cái thời bốc đồng đầu những năm 2000.

Zuckerberg nổi tiếng với một trí tuệ siêu phàm (dù có hơi vụng về trong giao tiếp). Công ty của anh nay được định giá cao gấp đôi Google khi phát hành cổ phiếu lần đầu ra công chúng.

Sự nổi lên của Facebook khiến người ta phải ghen tỵ, một nhân vật cao cấp tại một công ty đối thủ lớn từng buồn rầu mà nói với tác giả bài viết này rằng ông rất tiếc khi từng coi Facebook chỉ là một trang web “tầm tầm”.

Tuy vậy, ngay ở cái giá này thì hoàn toàn có thể Facebook vẫn bị định giá thấp. Kể cả chính Google cũng bắt đầu lo sợ và không biết phản ứng thế nào với hiện tượng mới nhất của Internet này.

50 tỷ đôla nghe qua thì có vẻ quá nhiều và chẳng có biện pháp định giá tài chính nào có thể đi tới một con số như thế (doanh thu hàng năm của Facebook chỉ là 2 tỷ đôla).

Nhưng con số đó lại hợp lý nếu xét tới tiềm năng to lớn của công ty này khi giới đầu tư đã lờ mờ hiểu được rằng dịch vụ mạng xã hội có khả năng gắn bó chặt chẽ với toàn mạng Internet cũng như cuộc sống của từng người dùng.

Nếu chuyện đó xảy ra, thì 50 tỷ đôla vẫn còn quá rẻ.

Cách đây không lâu, giới công nghệ thông tin vẫn quen gọi Google là “hệ điều hành mạng”. Những thuật toán tinh vi của Google xem xét và xếp hạng mọi thứ đáng được tìm kiếm trên mạng.

Nhưng với người dùng Facebook, các thuật toán đang được thay thế bởi một thứ quan trọng hơn nhiều: mối liên kết giữa con người.

Từ đây nảy sinh một cuộc tranh luận thú vị về tương lai của Internet.

Thế giới của Google là thế giới của sự cá nhân hóa đầy duy lý.

Nhờ phân tích chính xác hành vi của bạn trên mạng và so sánh với hàng triệu người khác, các quan chức tại Google tin rằng họ có thể không chỉ chia các nhu cầu của bạn thành từng từ khóa ngắn gọn bạn gõ vào hộp tìm kiếm mà một ngày nào đó còn biết trước được bạn sẽ muốn gì, sẽ nghĩ gì.

Nhưng Facebook thấy không cần phải dùng đến toán học để biết được điều đám đông suy nghĩ. Sở thích và mong muốn hiện thời của bạn có thể được chính bạn nói ra, nhưng cũng có thể do đồng nghiệp, bạn bè hay gia đình của bạn tiết lộ trên mạng.

Trong thế giới của Facebook, mối liên hệ ấm áp giữa người với người thay thế cho các hệ thống phức tạp của Google.

Chính điều này khiến giới đầu tư đổ tiền vào dự án của Zuckerberg. Facebook nay đã là một phần không thể thiếu trong thế giới 2 tỷ người dùng Internet. Số thành viên của Facebook nay đã vượt 600 triệu.

Nhưng bước tiếp theo mới thực sự là đột phá khi Facebook hướng tới việc biến mình trở thành nền tảng của Internet.

“Lớp xã hội” (theo chữ Facebook sử dụng) là một lát cắt mỏng của cuộc sống mỗi người mà Facebook muốn đưa vào các hoạt động khác và ngay lập tức biến chúng thành những trải nghiệm thú vị.

Thực tế, đây là điều đã diễn ra chứ không chỉ là lý thuyết. Ví dụ như khi vào Facebook, người dùng có thể chơi game với các bạn trên các ứng dụng do các công ty khác viết. Nay nền kinh tế ảo ấy đã trị giá nhiều tỷ đôla.

Các trang web khác nay đang bắt đầu “cắm” dịch vụ của họ vào Facebook.

Hãy ghé thăm một tờ báo như Huffington Post hay một trang web thương mại điện tử như Etsy, bạn có thể thấy những người bạn trên Facebook của mình đang đọc, đang nghĩ, đang mua và đang giới thiệu cho bạn những gì.

Tuy vậy, với Zuckerberg, đây mới chỉ là điểm khởi đầu.

Một khi TV và Internet trở thành một, bạn có thể chọn xem cái gì dựa trên việc bạn bè hay gia đình bạn thích cái gì. Khi bạn xem, bạn cũng biết được họ yêu ghét chương trình đó ra sao.

Với kho dữ liệu khổng lồ về sở thích cá nhân và quan hệ con người, không công ty nào có thể địch lại với Facebook.

Đó là điều rất đáng ngưỡng mộ nhưng tham vọng của Facebook cũng có mảng tối của nó.

Ba năm trước khi triển khai dịch vụ Beacon cho phép người sử dụng biết được các bạn bè trên mạng của mình đang mua bán ở đâu trên Internet, Facebook đã hứng chịu nhiều chỉ trích vì xâm phạm đời tư cá nhân.

Hai năm trước, họ lại lập lại sai lầm khi buộc người sử dụng phải công khai nhiều thông tin cá nhân hơn.

Gần đây Facebook đã hành xử tế nhị hơn nhưng trong tương lai những mối liên hệ xã hội mà Facebook đang cố vun trồng sẽ phải được chăm bón cẩn thận hơn để tránh khiến mọi chuyện trở nên phức tạp.

Mặc dù thường được coi là một công ty công nghệ nhưng cuối cùng thì Facebook lại đang bán một món hàng quan trọng hơn rất nhiều, đó là sử dụng công nghệ để tìm ra một cách sống mới trên môi trường Internet.

Nếu Zuckerberg có thể cân đối được giữa sự tiện dụng và riêng tư của người dùng, một ngày nào đó 50 tỷ đôla vẫn sẽ là một cái giá hời.


Theo Nytimes

Thứ Sáu, 7 tháng 1, 2011

7 bí quyết thành công của Steve Jobs

Nếu các doanh nhân đang tìm phương thức mới để phát triển thương hiệu, họ có thể học hỏi bí quyết của Steve Jobs, CEO của Apple - người vừa được Financial Times bầu chọn là nhân vật của năm 2010.

Steve Jobs
Steve Jobs vừa được Financial Times bầu chọn là nhân vật của năm. Ảnh: FT

Bí quyết đầu tiên của Steve Jobs là làm những gì mà mình thích. Không dưới một lần ông chủ của hãng Apple nói với các nhân viên: "Con người, nếu biết đam mê, có thể biến đổi cả thể giới theo chiều hướng tốt đẹp hơn".

Với phương châm số một đó, Steve Jobs đã cống hiến cả sự nghiệp để làm việc ông thích nhất là tạo ra những thành quả đột phá. Mới đây, Steve Jobs được tạp chí Financial Times bình chọn là nhân vật của năm 2010.

Nếu như đam mê được xem là nhiên liệu cho quả tên lửa, thì tầm nhìn sẽ định hướng cho quả tên lửa này nhắm trúng đích. Từ 1976 khi đồng sáng lập Apple, Jobs đã tham vọng về một ngày chiếc máy tính (vốn rất cồng kềnh thời gian đó) hiện diện trong bàn tay của mỗi người dùng.

Đến năm 1979, Jobs biết tin bộ phận nghiên cứu của hãng Xerox ở Palo Alto, California thử nghiệm một giao diện đồ họa mới. Lúc đó, các nhà nghiên cứu ở Xerox chưa nhận ra họ đang nắm một mỏ vàng trong tay, chỉ nghiên cứu ứng dụng này để tạo ra bản copy. Tuy nhiên, Steve Jobs thì biết rằng đây chính là công cụ giúp ước mơ về một chiếc máy tính nhỏ gọn thành hiện thực.

Từ đó ông đã phát triển ra Macintosh, sản phẩm thay đổi hoàn toàn phương thức tiếp cận máy tính của con người. Bí quyết này của Steve Jobs cho thấy một sự thật: Hai con người cùng nhìn thấy một sự vật như nhau, nhưng nhận thức có thể khác nhau dựa trên những tầm nhìn khác nhau.

Bí quyết thứ ba của Steve Jobs là luôn luôn động não. "Sáng tạo kết nối mọi thứ" trở thành câu nói cửa miệng của tỷ phú giàu thứ 42 nước Mỹ. Theo ông, cảm hứng sáng tạo có thể đến từ bất cứ đâu, từ một cuốn danh bạ điện thoại, lúc đang ngồi thiền, khi đi du lịch Ấn Độ hay trong dịp nghỉ lại khách sạn Four Seasons. Jobs không cho rằng mình "đánh cắp" ý tưởng, mà là ứng dụng ý tưởng từ các ngành, lĩnh vực khác để truyền cảm hứng cho sáng tạo của riêng mình.

"Bán ước mơ, không bán sản phẩm" là bí quyết thứ tư và không kém phần quan trọng của ông chủ hãng công nghệ Apple. Steve Jobs chia sẻ rằng, đối với ông, những ai mua sản phẩm của Apple không phải là người tiêu dùng, "mà là người có ước mơ, hy vọng" và sản phẩm nhằm thỏa mãn ước mơ đó. Ông từng nói: "Nhiều người cho rằng ai điên mới đi mua máy tính Mac, nhưng trong cái điên này chúng ta mới nhìn thấy nhiều thiên tài". Khi Steve Jobs giúp khách hàng giải phóng thiên tài bên trong con người họ, ông sẽ chiếm được trái tim và khối óc của họ. Nhờ đó, Apple là một trong số ít hãng công nghệ xây dựng được một lực lượng fan đông đảo.

Biết nói không cũng là một bí quyết. CEO Steve Jobs từng nói: "Có những thứ khi ta không làm cũng có thể khiến ta tự hào như cái đã làm được". Những sản phẩm của Apple nổi tiếng với phong cách đơn giản, gọn gàng. Cam kết đơn giản hóa của hãng vượt bên ngoài khuôn khổ sản phẩm. Từ thiết kế của chiếc máy nghe nhạc iPod đến máy tính bảng iPad, đến cách đóng gói sản phẩm Apple hay giao diện website của hãng trên mạng... đều là minh họa cho phương châm "sự cải tiến có nghĩa là loại bỏ tất cả những gì không cần thiết".

Bí quyết thứ sáu của Steve Jobs là tạo ra trải nghiệm khác biệt. Chuỗi cửa hàng của Apple trở thành nhà bán lẻ tốt nhất thế giới nhờ áp dụng những phương thức kết nối với khách hàng một cách sâu sắc, đầy cảm hứng. Ví dụ, ở cửa hàng dán nhãn "quả táo cắn dở" chính hãng trên toàn cầu người ta không nhìn thấy một nhân viên thu ngân nào, dù nhan nhãn người tư vấn. Apple không đặt mục tiêu doanh số lên hàng đầu, mà quan niệm họ ở trong ngành kinh doanh làm giàu cho cuộc sống.

Bí quyết cuối cùng nhưng không kém quan trọng là "Hãy làm chủ thông điệp". Lâu nay, Steve Jobs được giới truyền thông tôn vinh như một doanh nhân diễn thuyết hay nhất thế giới. Với khiếu trình bày bẩm sinh, ông có thể biến màn ra mắt sản phẩm mới thành buổi triển lãm nghệ thuật. Bài học từ Steve Jobs là dù bạn có trong tay sản phẩm ưu việt nhất thế giới, nếu người ta không hứng thú với nó thì cũng chẳng có ý nghĩa gì.


Theo Forbes

7 bí quyết thành công của Steve Jobs

Nếu các doanh nhân đang tìm phương thức mới để phát triển thương hiệu, họ có thể học hỏi bí quyết của Steve Jobs, CEO của Apple - người vừa được Financial Times bầu chọn là nhân vật của năm 2010.

Steve Jobs
Steve Jobs vừa được Financial Times bầu chọn là nhân vật của năm. Ảnh: FT

Bí quyết đầu tiên của Steve Jobs là làm những gì mà mình thích. Không dưới một lần ông chủ của hãng Apple nói với các nhân viên: "Con người, nếu biết đam mê, có thể biến đổi cả thể giới theo chiều hướng tốt đẹp hơn".

Với phương châm số một đó, Steve Jobs đã cống hiến cả sự nghiệp để làm việc ông thích nhất là tạo ra những thành quả đột phá. Mới đây, Steve Jobs được tạp chí Financial Times bình chọn là nhân vật của năm 2010.

Nếu như đam mê được xem là nhiên liệu cho quả tên lửa, thì tầm nhìn sẽ định hướng cho quả tên lửa này nhắm trúng đích. Từ 1976 khi đồng sáng lập Apple, Jobs đã tham vọng về một ngày chiếc máy tính (vốn rất cồng kềnh thời gian đó) hiện diện trong bàn tay của mỗi người dùng.

Đến năm 1979, Jobs biết tin bộ phận nghiên cứu của hãng Xerox ở Palo Alto, California thử nghiệm một giao diện đồ họa mới. Lúc đó, các nhà nghiên cứu ở Xerox chưa nhận ra họ đang nắm một mỏ vàng trong tay, chỉ nghiên cứu ứng dụng này để tạo ra bản copy. Tuy nhiên, Steve Jobs thì biết rằng đây chính là công cụ giúp ước mơ về một chiếc máy tính nhỏ gọn thành hiện thực.

Từ đó ông đã phát triển ra Macintosh, sản phẩm thay đổi hoàn toàn phương thức tiếp cận máy tính của con người. Bí quyết này của Steve Jobs cho thấy một sự thật: Hai con người cùng nhìn thấy một sự vật như nhau, nhưng nhận thức có thể khác nhau dựa trên những tầm nhìn khác nhau.

Bí quyết thứ ba của Steve Jobs là luôn luôn động não. "Sáng tạo kết nối mọi thứ" trở thành câu nói cửa miệng của tỷ phú giàu thứ 42 nước Mỹ. Theo ông, cảm hứng sáng tạo có thể đến từ bất cứ đâu, từ một cuốn danh bạ điện thoại, lúc đang ngồi thiền, khi đi du lịch Ấn Độ hay trong dịp nghỉ lại khách sạn Four Seasons. Jobs không cho rằng mình "đánh cắp" ý tưởng, mà là ứng dụng ý tưởng từ các ngành, lĩnh vực khác để truyền cảm hứng cho sáng tạo của riêng mình.

"Bán ước mơ, không bán sản phẩm" là bí quyết thứ tư và không kém phần quan trọng của ông chủ hãng công nghệ Apple. Steve Jobs chia sẻ rằng, đối với ông, những ai mua sản phẩm của Apple không phải là người tiêu dùng, "mà là người có ước mơ, hy vọng" và sản phẩm nhằm thỏa mãn ước mơ đó. Ông từng nói: "Nhiều người cho rằng ai điên mới đi mua máy tính Mac, nhưng trong cái điên này chúng ta mới nhìn thấy nhiều thiên tài". Khi Steve Jobs giúp khách hàng giải phóng thiên tài bên trong con người họ, ông sẽ chiếm được trái tim và khối óc của họ. Nhờ đó, Apple là một trong số ít hãng công nghệ xây dựng được một lực lượng fan đông đảo.

Biết nói không cũng là một bí quyết. CEO Steve Jobs từng nói: "Có những thứ khi ta không làm cũng có thể khiến ta tự hào như cái đã làm được". Những sản phẩm của Apple nổi tiếng với phong cách đơn giản, gọn gàng. Cam kết đơn giản hóa của hãng vượt bên ngoài khuôn khổ sản phẩm. Từ thiết kế của chiếc máy nghe nhạc iPod đến máy tính bảng iPad, đến cách đóng gói sản phẩm Apple hay giao diện website của hãng trên mạng... đều là minh họa cho phương châm "sự cải tiến có nghĩa là loại bỏ tất cả những gì không cần thiết".

Bí quyết thứ sáu của Steve Jobs là tạo ra trải nghiệm khác biệt. Chuỗi cửa hàng của Apple trở thành nhà bán lẻ tốt nhất thế giới nhờ áp dụng những phương thức kết nối với khách hàng một cách sâu sắc, đầy cảm hứng. Ví dụ, ở cửa hàng dán nhãn "quả táo cắn dở" chính hãng trên toàn cầu người ta không nhìn thấy một nhân viên thu ngân nào, dù nhan nhãn người tư vấn. Apple không đặt mục tiêu doanh số lên hàng đầu, mà quan niệm họ ở trong ngành kinh doanh làm giàu cho cuộc sống.

Bí quyết cuối cùng nhưng không kém quan trọng là "Hãy làm chủ thông điệp". Lâu nay, Steve Jobs được giới truyền thông tôn vinh như một doanh nhân diễn thuyết hay nhất thế giới. Với khiếu trình bày bẩm sinh, ông có thể biến màn ra mắt sản phẩm mới thành buổi triển lãm nghệ thuật. Bài học từ Steve Jobs là dù bạn có trong tay sản phẩm ưu việt nhất thế giới, nếu người ta không hứng thú với nó thì cũng chẳng có ý nghĩa gì.


Theo Forbes

Thứ Ba, 28 tháng 12, 2010

Thần đồng kinh doanh và 'Chín bước từ tay trắng trở thành giàu có'

Cả thế giới biết tên tuổi Farrah Gray, sinh năm 1984, vì chàng thanh niên da đen này đã gặt hái thành công trên nhiều lĩnh vực, từ thực phẩm cho tới phát thanh truyền hình, biểu diễn, nhà đất… Đã nhiều lần Farrah được Tổng thống Mỹ mời đến phát biểu tại Nhà Trắng.


Đó là một đứa bé 6 tuổi - nghĩa là còn ở cái tuổi làm nũng, thậm chí có thể vẫn còn tè dầm thì cậu đã biết diện com - lê, cà - vạt, xách ca - táp kèm danh thiếp “tổng giám đốc” để đi giao dịch kiếm tiền!

Cả thế giới biết tên tuổi Farrah Gray, sinh năm 1984, vì chàng thanh niên da đen này đã gặt hái thành công trên nhiều lĩnh vực, từ thực phẩm cho tới phát thanh truyền hình, biểu diễn, nhà đất… Đã nhiều lần Farrah được Tổng thống Mỹ mời đến phát biểu tại Nhà Trắng.

Thần đồng kinh doanh kiếm tiền vì thương mẹ

Nhân vật đặc biệt ấy sinh ra trong một gia đình thuộc hạng người “dưới đáy” xã hội Mỹ - da đen, thất nghiệp, không có bố, một mẹ nuôi 5 con!

Sáu mẹ con Farrah Gray sống nheo nhóc hoàn toàn dựa vào tiền trợ cấp xã hội ít ỏi. Họ trú ngụ trong một căn hộ chung cư dành cho người nghèo ở phía đông thành phố Chicago.

Farrah là út, cha mẹ cậu li dị ngay khi cậu vừa chào đời và ông bố vô dụng không trợ cấp gì cho lũ trẻ. Năm chú bé lên 6 tuổi, bà mẹ mắc bệnh tim rất nặng.

“Buổi tối, khi tôi lên giường thì mẹ còn đang làm việc. Sáng ra khi tôi ngủ dậy cũng thấy mẹ đang làm việc. Chẳng hiểu đêm qua mẹ có ngủ hay không”, Farrah kể.

Thấy mẹ ốm đau mà làm việc quần quật, cậu lo lắm và luôn luôn tự nhủ: “Mình nhất định phải làm gì đấy để giúp mẹ đỡ vất vả. Nhưng mới 6 tuổi thì mình biết làm gì? Ai dám thuê mình làm các việc lặt vặt (vì sợ phạm tội lạm dụng sức lao động trẻ em)”.

Sau nhiều ngày nghĩ ngợi, một ý nghĩ nảy ra trong đầu óc thơ ngây của Farrah: “Đi bán… những hòn đá!”. Cậu ra đường nhặt những hòn đá đủ mọi hình thù, đem về rửa sạch, rồi vẽ lên đấy các hình vẽ tự nghĩ ra.

Farrah còn làm lấy những tấm danh thiếp trên viết mấy chữ “Tổng Giám đốc”. Mẹ không có tiền mua ca-táp, cậu dùng hộp cơm bằng nhựa màu đỏ thay thế. Rồi Farrah diện com-lê, thắt chiếc cà-vạt mượn của anh ruột, sau đó xách túi đá và “ca-tap” đi gõ cửa từng nhà trong khu phố.

Farrah kể: "Khi chủ nhà mở cửa, tôi bèn mỉm cười bắt tay họ, chìa danh thiếp, nói: "Hello! My name is Farrah Gray. Would you like to buy this rock? It can be used as paper weights, bookends and doorstopers (Xin chào ông bà! Cháu là Farrah Gray. Ông bà có thể vui lòng mua giúp cháu viên đá này được không ạ? Nó có thể dùng làm cái chặn giấy, chặn sách và chặn cửa được đấy ạ.).

Mọi người ngơ ngác cười: "Ồ, những hòn đá này đầy ngoài đường, nếu cần thì nhặt về dùng, cớ gì phải bỏ tiền ra mua nhỉ?’ Tôi lại nói: ‘Nhưng bây giờ chúng đã khác trước nhiều rồi ạ, xin ông bà xem đây...".

Vì thương thằng bé lém lỉnh mà có người vui lòng mua thứ “hàng” vô dụng ấy với giá 1,5 đô-la một hòn. Nhờ thế Farrah kiếm được những đồng đô-la đầu tiên.

Tiếp đó chú nhóc lại có sáng kiến mua các loại sữa tắm khác nhau đem về hòa lại thành một loại mỹ phẩm có mùi vị mới lạ rồi lóc cóc mang tới gõ cửa từng nhà bán với giá 1,5 đô-la một chai.

Sau hai lần làm như vậy, Farrah kiếm được 50 đô-la. “Mẹ ơi, tối nay con mời mẹ đi ăn nhà hàng nhé!”, bà Paula Gray vô cùng ngạc nhiên thấy cậu con út 6 tuổi nói với mình như vậy.


Sau hai năm mò mẫm trên thương trường, Farrah kiếm được 1.500 đô-la. Từ năm lên 7 tuổi, Farrah bắt đầu sử dụng tấm danh thiếp in dòng chữ “Tổng Giám đốc thế kỷ 21”.

Bà ngoại Farrah kể: “Mới có 6 tuổi mà khi đi làm chuyện mua bán, thằng bé trông người lớn lắm! Nó diễn thuyết như một diễn giả thực thụ, yêu cầu mọi người phải im lặng nghe nó nói, thế có ghê không”.

8 tuổi lập công ty đầu tư

Năm 1992, Farrah cùng các bạn hàng xóm lập công ty đầu tư, lấy cái tên rất oách là Câu lạc bộ Kinh tế doanh nghiệp ngoại đô (Urban Neighborhood Enterprise Economic Club, UNEEC) ở vùng Nam Chicago. Farrah đề nghị các chủ hiệu buôn trong khu phố góp tiền, cho mượn ô tô đi lại và nơi họp Câu lạc bộ.

Farrah kể: “Lúc đầu tôi luôn bị người ta từ chối, cứ thấy bóng tôi là họ đóng cửa. Tôi bèn áp dụng Chính sách 5 người (Five-person Policy) và nhờ thế lũ nhóc chúng tôi góp được 15 nghìn đô-la. Chính sách ấy là thế này: Nếu ông bà từ chối thì xin ông bà giới thiệu cho cháu 5 người khác có thể giúp cháu”.

Với số tiền ấy, Farrah lập công ty tiêu thụ bánh quy và tặng phẩm. UNEEC trở thành tiền thân của công ty NE2W do Farrah đứng đầu, đặt văn phòng tại phố Wall, trung tâm tiền tệ lớn nhất thế giới. Xưa nay phố này chưa có chủ văn phòng nào trẻ như Farrah.

12 tuổi trở thành diễn giả tài ba


Năm 1993, bà Paula Gray bốc cả gia đình tới Las Vegas. Tài kinh doanh của chú nhóc Farrah được địa phương này quan tâm. Một đài phát thanh địa phương phỏng vấn chú bé.

Thấy Farrah nói rất hấp dẫn, họ bèn mời cậu chủ trì chương trình phát thanh tối thứ bảy hàng tuần có tên “Đằng sau sân khấu” (Backstage Live) thu hút tới 12 triệu người nghe, sau đó trở thành chương trình phát thanh - truyền hình của Las Vegas rồi tiến tới của toàn nước Mỹ.

12 tuổi Farrah đã tỏ ra là một MC ngôi sao rất có cá tính và năng nổ, hơn cả nhiều người dẫn chương trình khác. Các đài truyền hình, phát thanh và báo chí tranh nhau mời cậu đi nói chuyện hoặc dẫn các show.

Mỗi buổi diễn thuyết của Farrah được trả từ 5000 đến 10.000 đô-la. Farrah còn tham gia kinh doanh thẻ điện thoại trả trước KIDZTEL, vận chuyển thư tín One Stop Mail Boxes & More, phụ trách chương trình phát thanh Youth AM/FM.

Farrah kể: “Điện thoại của tôi suốt ngày réo chuông. Người ta hỏi tôi lập CLB đầu tư đầu tiên của mình ra sao, do đâu mà trở thành MC giỏi thế. Họ đề nghị: “Cháu hãy đến kể lại cho mọi người nghe về thành công của cháu đi. Có một tấm séc đang chờ cháu đấy!”.
Hàng chục đài phát thanh và truyền hình địa phương và trung ương mời Farrah dự các show của họ. Cậu trở nên nổi tiếng khắp nước.

14 tuổi kiếm được triệu đô-la

Farrah thường hay vào bếp xem bà làm các món ăn và học cách làm. Từ đó cậu nảy ra ý nghĩ lập công ty thực phẩm. Đó là công ty Farr-Out Foods do Farrah lập ra năm cậu 13 tuổi, chuyên cung cấp các món ăn khoái khẩu cho lũ trẻ con.

Farrah kể: “Tôi vừa đọc sách hướng dẫn kinh doanh vừa mày mò điều hành việc kinh doanh của công ty”. Không ngờ công ty có rất nhiều đơn đặt hàng, nhất là sau khi đưa ra món xi-rô dâu pha va-ni rất thơm ngon, chế biến theo công thức của bà ngoại Farrah.

Dựa vào Farr-Out Foods cùng các khoản kinh doanh khác, Farrah có thu nhập 1 triệu đô-la khi cậu sang tuổi 14, trở thành nhà triệu phú tự tay làm nên, tức “Reallionaire”. Cậu bé tậu cho mẹ một căn nhà rộng rãi lịch sự tại thành phố Las Vegas nổi tiếng thế giới về các trò ăn chơi xa hoa.

Sau hai năm hoạt động, Farrah bán công ty Farr-Out Foods được 1,5 triệu đô-la. Không thỏa mãn với những gì đạt được, Farrah 15 tuổi tiếp tục nâng cao kiến thức kinh doanh bằng cách bỏ ra ba năm tham gia ban Giám đốc công ty United Way miền Nam bang Nevada và trở thành người trẻ nhất trong lịch sử bang này khi tham gia Ban Cố vấn Phòng Thương mại Las Vegas.

Cậu cũng là thành viên trẻ nhất của “Hội nghị Bàn tròn ban lãnh đạo người Mỹ gốc Phi” do Tổng thống G. Bush lập ra. Farrah là Chủ nhiệm Văn phòng Nhà Trắng của tổ chức “Sáng kiến tập thể niềm tin”, là phát ngôn viên của “Liên minh toàn quốc người vô gia cư” và “Chương trình hiến tủy toàn quốc” cùng nhiều hoạt động xã hội khác.

Farrah đầu tư vào tập đoàn truyền thông InnerCity - doanh nghiệp lớn nhất do người da đen lãnh đạo ở Mỹ và phụ trách tờ tạp chí cùng tên của doanh nghiệp ấy.

20 tuổi - chia sẻ kinh nghiệm thành công

Năm 2004, tác phẩm đầu tay của Farrah ra đời: Chín bước từ tay trắng trở thành giàu có (Reallionaire: Nine Steps to Becoming Rich from the Inside Out). Cuốn sách này được tổ chức Giải thưởng Quill NBC đề cử tặng thưởng cho thể loại sách tự tu thân và là sách bán chạy năm ấy.

Trong sách, anh kể lại cho mọi người biết các kinh nghiệm trên con đường làm giàu: - yêu quý thanh danh của mình; - không bao giờ sợ sự khước từ của người khác; - xây dựng nhóm tư vấn của mình; - nắm bắt mọi dịp làm ăn, chớ bỏ qua; - theo trào lưu của thiên hạ nhưng phải có mục tiêu riêng; - chuẩn bị sẵn về tâm lý chờ đón thất bại; - chịu khó bỏ thời gian vào học tập, đọc sách báo; - yêu quý khách hàng của mình...

Farrah Gray nói cậu tin vào hai thời điểm quan trọng nhất trong đời người, một là giờ sinh của mình và một là khi nào hiểu được “vì sao mình lại sinh ra”.

Tuy còn trẻ nhưng Farrah đã hiểu rõ nghĩa vụ đối với xã hội của một doanh nhân thành đạt. Anh góp ý cho Bộ Thương mại Mỹ lập trường đào tạo doanh nhân trẻ.

Anh lập Quỹ Farrah Gray để giúp vốn cho các doanh nhân trẻ dưới 25 tuổi và quyên góp vào đấy tất cả số tiền nhuận bút cuốn sách của mình.

Farrah còn viết cho thể loại sách “Chicken Soup for the African-American Soul”, một xê-ri sách giáo dục thiếu niên rất được ưa đọc ở Mỹ. Do có ý thức tập thể cao như vậy nên Farrah được báo chí gọi là “Một trong những doanh nhân đáng kính và hiếm thấy”.

Tiểu sử Farrah Gray được ghi trong Sách Danh Nhân Mỹ năm 2005 (Who’s Who in America 2005), tức danh sách những người nổi tiếng và thành đạt của nước Mỹ năm 2005…

Theo TVN

Thần đồng kinh doanh và 'Chín bước từ tay trắng trở thành giàu có'

Cả thế giới biết tên tuổi Farrah Gray, sinh năm 1984, vì chàng thanh niên da đen này đã gặt hái thành công trên nhiều lĩnh vực, từ thực phẩm cho tới phát thanh truyền hình, biểu diễn, nhà đất… Đã nhiều lần Farrah được Tổng thống Mỹ mời đến phát biểu tại Nhà Trắng.


Đó là một đứa bé 6 tuổi - nghĩa là còn ở cái tuổi làm nũng, thậm chí có thể vẫn còn tè dầm thì cậu đã biết diện com - lê, cà - vạt, xách ca - táp kèm danh thiếp “tổng giám đốc” để đi giao dịch kiếm tiền!

Cả thế giới biết tên tuổi Farrah Gray, sinh năm 1984, vì chàng thanh niên da đen này đã gặt hái thành công trên nhiều lĩnh vực, từ thực phẩm cho tới phát thanh truyền hình, biểu diễn, nhà đất… Đã nhiều lần Farrah được Tổng thống Mỹ mời đến phát biểu tại Nhà Trắng.

Thần đồng kinh doanh kiếm tiền vì thương mẹ

Nhân vật đặc biệt ấy sinh ra trong một gia đình thuộc hạng người “dưới đáy” xã hội Mỹ - da đen, thất nghiệp, không có bố, một mẹ nuôi 5 con!

Sáu mẹ con Farrah Gray sống nheo nhóc hoàn toàn dựa vào tiền trợ cấp xã hội ít ỏi. Họ trú ngụ trong một căn hộ chung cư dành cho người nghèo ở phía đông thành phố Chicago.

Farrah là út, cha mẹ cậu li dị ngay khi cậu vừa chào đời và ông bố vô dụng không trợ cấp gì cho lũ trẻ. Năm chú bé lên 6 tuổi, bà mẹ mắc bệnh tim rất nặng.

“Buổi tối, khi tôi lên giường thì mẹ còn đang làm việc. Sáng ra khi tôi ngủ dậy cũng thấy mẹ đang làm việc. Chẳng hiểu đêm qua mẹ có ngủ hay không”, Farrah kể.

Thấy mẹ ốm đau mà làm việc quần quật, cậu lo lắm và luôn luôn tự nhủ: “Mình nhất định phải làm gì đấy để giúp mẹ đỡ vất vả. Nhưng mới 6 tuổi thì mình biết làm gì? Ai dám thuê mình làm các việc lặt vặt (vì sợ phạm tội lạm dụng sức lao động trẻ em)”.

Sau nhiều ngày nghĩ ngợi, một ý nghĩ nảy ra trong đầu óc thơ ngây của Farrah: “Đi bán… những hòn đá!”. Cậu ra đường nhặt những hòn đá đủ mọi hình thù, đem về rửa sạch, rồi vẽ lên đấy các hình vẽ tự nghĩ ra.

Farrah còn làm lấy những tấm danh thiếp trên viết mấy chữ “Tổng Giám đốc”. Mẹ không có tiền mua ca-táp, cậu dùng hộp cơm bằng nhựa màu đỏ thay thế. Rồi Farrah diện com-lê, thắt chiếc cà-vạt mượn của anh ruột, sau đó xách túi đá và “ca-tap” đi gõ cửa từng nhà trong khu phố.

Farrah kể: "Khi chủ nhà mở cửa, tôi bèn mỉm cười bắt tay họ, chìa danh thiếp, nói: "Hello! My name is Farrah Gray. Would you like to buy this rock? It can be used as paper weights, bookends and doorstopers (Xin chào ông bà! Cháu là Farrah Gray. Ông bà có thể vui lòng mua giúp cháu viên đá này được không ạ? Nó có thể dùng làm cái chặn giấy, chặn sách và chặn cửa được đấy ạ.).

Mọi người ngơ ngác cười: "Ồ, những hòn đá này đầy ngoài đường, nếu cần thì nhặt về dùng, cớ gì phải bỏ tiền ra mua nhỉ?’ Tôi lại nói: ‘Nhưng bây giờ chúng đã khác trước nhiều rồi ạ, xin ông bà xem đây...".

Vì thương thằng bé lém lỉnh mà có người vui lòng mua thứ “hàng” vô dụng ấy với giá 1,5 đô-la một hòn. Nhờ thế Farrah kiếm được những đồng đô-la đầu tiên.

Tiếp đó chú nhóc lại có sáng kiến mua các loại sữa tắm khác nhau đem về hòa lại thành một loại mỹ phẩm có mùi vị mới lạ rồi lóc cóc mang tới gõ cửa từng nhà bán với giá 1,5 đô-la một chai.

Sau hai lần làm như vậy, Farrah kiếm được 50 đô-la. “Mẹ ơi, tối nay con mời mẹ đi ăn nhà hàng nhé!”, bà Paula Gray vô cùng ngạc nhiên thấy cậu con út 6 tuổi nói với mình như vậy.


Sau hai năm mò mẫm trên thương trường, Farrah kiếm được 1.500 đô-la. Từ năm lên 7 tuổi, Farrah bắt đầu sử dụng tấm danh thiếp in dòng chữ “Tổng Giám đốc thế kỷ 21”.

Bà ngoại Farrah kể: “Mới có 6 tuổi mà khi đi làm chuyện mua bán, thằng bé trông người lớn lắm! Nó diễn thuyết như một diễn giả thực thụ, yêu cầu mọi người phải im lặng nghe nó nói, thế có ghê không”.

8 tuổi lập công ty đầu tư

Năm 1992, Farrah cùng các bạn hàng xóm lập công ty đầu tư, lấy cái tên rất oách là Câu lạc bộ Kinh tế doanh nghiệp ngoại đô (Urban Neighborhood Enterprise Economic Club, UNEEC) ở vùng Nam Chicago. Farrah đề nghị các chủ hiệu buôn trong khu phố góp tiền, cho mượn ô tô đi lại và nơi họp Câu lạc bộ.

Farrah kể: “Lúc đầu tôi luôn bị người ta từ chối, cứ thấy bóng tôi là họ đóng cửa. Tôi bèn áp dụng Chính sách 5 người (Five-person Policy) và nhờ thế lũ nhóc chúng tôi góp được 15 nghìn đô-la. Chính sách ấy là thế này: Nếu ông bà từ chối thì xin ông bà giới thiệu cho cháu 5 người khác có thể giúp cháu”.

Với số tiền ấy, Farrah lập công ty tiêu thụ bánh quy và tặng phẩm. UNEEC trở thành tiền thân của công ty NE2W do Farrah đứng đầu, đặt văn phòng tại phố Wall, trung tâm tiền tệ lớn nhất thế giới. Xưa nay phố này chưa có chủ văn phòng nào trẻ như Farrah.

12 tuổi trở thành diễn giả tài ba


Năm 1993, bà Paula Gray bốc cả gia đình tới Las Vegas. Tài kinh doanh của chú nhóc Farrah được địa phương này quan tâm. Một đài phát thanh địa phương phỏng vấn chú bé.

Thấy Farrah nói rất hấp dẫn, họ bèn mời cậu chủ trì chương trình phát thanh tối thứ bảy hàng tuần có tên “Đằng sau sân khấu” (Backstage Live) thu hút tới 12 triệu người nghe, sau đó trở thành chương trình phát thanh - truyền hình của Las Vegas rồi tiến tới của toàn nước Mỹ.

12 tuổi Farrah đã tỏ ra là một MC ngôi sao rất có cá tính và năng nổ, hơn cả nhiều người dẫn chương trình khác. Các đài truyền hình, phát thanh và báo chí tranh nhau mời cậu đi nói chuyện hoặc dẫn các show.

Mỗi buổi diễn thuyết của Farrah được trả từ 5000 đến 10.000 đô-la. Farrah còn tham gia kinh doanh thẻ điện thoại trả trước KIDZTEL, vận chuyển thư tín One Stop Mail Boxes & More, phụ trách chương trình phát thanh Youth AM/FM.

Farrah kể: “Điện thoại của tôi suốt ngày réo chuông. Người ta hỏi tôi lập CLB đầu tư đầu tiên của mình ra sao, do đâu mà trở thành MC giỏi thế. Họ đề nghị: “Cháu hãy đến kể lại cho mọi người nghe về thành công của cháu đi. Có một tấm séc đang chờ cháu đấy!”.
Hàng chục đài phát thanh và truyền hình địa phương và trung ương mời Farrah dự các show của họ. Cậu trở nên nổi tiếng khắp nước.

14 tuổi kiếm được triệu đô-la

Farrah thường hay vào bếp xem bà làm các món ăn và học cách làm. Từ đó cậu nảy ra ý nghĩ lập công ty thực phẩm. Đó là công ty Farr-Out Foods do Farrah lập ra năm cậu 13 tuổi, chuyên cung cấp các món ăn khoái khẩu cho lũ trẻ con.

Farrah kể: “Tôi vừa đọc sách hướng dẫn kinh doanh vừa mày mò điều hành việc kinh doanh của công ty”. Không ngờ công ty có rất nhiều đơn đặt hàng, nhất là sau khi đưa ra món xi-rô dâu pha va-ni rất thơm ngon, chế biến theo công thức của bà ngoại Farrah.

Dựa vào Farr-Out Foods cùng các khoản kinh doanh khác, Farrah có thu nhập 1 triệu đô-la khi cậu sang tuổi 14, trở thành nhà triệu phú tự tay làm nên, tức “Reallionaire”. Cậu bé tậu cho mẹ một căn nhà rộng rãi lịch sự tại thành phố Las Vegas nổi tiếng thế giới về các trò ăn chơi xa hoa.

Sau hai năm hoạt động, Farrah bán công ty Farr-Out Foods được 1,5 triệu đô-la. Không thỏa mãn với những gì đạt được, Farrah 15 tuổi tiếp tục nâng cao kiến thức kinh doanh bằng cách bỏ ra ba năm tham gia ban Giám đốc công ty United Way miền Nam bang Nevada và trở thành người trẻ nhất trong lịch sử bang này khi tham gia Ban Cố vấn Phòng Thương mại Las Vegas.

Cậu cũng là thành viên trẻ nhất của “Hội nghị Bàn tròn ban lãnh đạo người Mỹ gốc Phi” do Tổng thống G. Bush lập ra. Farrah là Chủ nhiệm Văn phòng Nhà Trắng của tổ chức “Sáng kiến tập thể niềm tin”, là phát ngôn viên của “Liên minh toàn quốc người vô gia cư” và “Chương trình hiến tủy toàn quốc” cùng nhiều hoạt động xã hội khác.

Farrah đầu tư vào tập đoàn truyền thông InnerCity - doanh nghiệp lớn nhất do người da đen lãnh đạo ở Mỹ và phụ trách tờ tạp chí cùng tên của doanh nghiệp ấy.

20 tuổi - chia sẻ kinh nghiệm thành công

Năm 2004, tác phẩm đầu tay của Farrah ra đời: Chín bước từ tay trắng trở thành giàu có (Reallionaire: Nine Steps to Becoming Rich from the Inside Out). Cuốn sách này được tổ chức Giải thưởng Quill NBC đề cử tặng thưởng cho thể loại sách tự tu thân và là sách bán chạy năm ấy.

Trong sách, anh kể lại cho mọi người biết các kinh nghiệm trên con đường làm giàu: - yêu quý thanh danh của mình; - không bao giờ sợ sự khước từ của người khác; - xây dựng nhóm tư vấn của mình; - nắm bắt mọi dịp làm ăn, chớ bỏ qua; - theo trào lưu của thiên hạ nhưng phải có mục tiêu riêng; - chuẩn bị sẵn về tâm lý chờ đón thất bại; - chịu khó bỏ thời gian vào học tập, đọc sách báo; - yêu quý khách hàng của mình...

Farrah Gray nói cậu tin vào hai thời điểm quan trọng nhất trong đời người, một là giờ sinh của mình và một là khi nào hiểu được “vì sao mình lại sinh ra”.

Tuy còn trẻ nhưng Farrah đã hiểu rõ nghĩa vụ đối với xã hội của một doanh nhân thành đạt. Anh góp ý cho Bộ Thương mại Mỹ lập trường đào tạo doanh nhân trẻ.

Anh lập Quỹ Farrah Gray để giúp vốn cho các doanh nhân trẻ dưới 25 tuổi và quyên góp vào đấy tất cả số tiền nhuận bút cuốn sách của mình.

Farrah còn viết cho thể loại sách “Chicken Soup for the African-American Soul”, một xê-ri sách giáo dục thiếu niên rất được ưa đọc ở Mỹ. Do có ý thức tập thể cao như vậy nên Farrah được báo chí gọi là “Một trong những doanh nhân đáng kính và hiếm thấy”.

Tiểu sử Farrah Gray được ghi trong Sách Danh Nhân Mỹ năm 2005 (Who’s Who in America 2005), tức danh sách những người nổi tiếng và thành đạt của nước Mỹ năm 2005…

Theo TVN